Bài viết đặc sắc Hướng dẫn Rèn luyện tính cách kiềm chế sự thỏa mãn nhất thời dẫn tới thành công

Phát triển bản thân - dan - 18/12/16.

  1. dan

    dan Administrator
    Staff Member

    Tham gia ngày:
    27/3/15
    Bài viết:
    80
    Đã được thích:
    110
    Không phải chăm chỉ, không phải thông minh cũng không phải may mắn, khả năng kiểm soát sự thỏa mãn của bản thân sẽ là yếu tố xác định bạn có thành công hay không.

    Vào những năm 60 của thế kỉ 20, một giáo sư tại trường đại học Stanford là Walter Mischel bắt đầu thực hiện một loạt những nghiên cứu tâm lý học quan trọng.

    Trong thử nghiệm của mình, Mischel cùng nhóm nghiên cứu đã thử nghiệm hàng trăm trẻ em khác nhau, phần lớn trong độ tuổi từ 4 đến 5. Nhóm nghiên cứu phát hiện ra một thứ mà giờ đây trở thành yếu tố rất quan trọng để thành công trong sức khoẻ, công việc và cuộc sống. Hãy nhìn lại những gì đã xảy ra, và quan trọng hơn là nó giúp gì được cho bạn.

    Thí nghiệm kẹo dẻo

    Thí nghiệm này bắt đầu với việc đưa từng đứa trẻ tới một phòng riêng, yêu cầu chúng ngồi lên ghế và sau đó để kẹo dẻo trên bàn phía trước mặt lũ trẻ. Sau đó, các nhà thí nghiệm đưa ra một đề nghị với đứa trẻ. Họ nói rằng họ sẽ để kẹo dẻo trên bàn và đi ra khỏi phòng, nếu đứa trẻ không ăn kẹo dẻo, chúng sẽ nhận được thêm một cái nữa. Thế nhưng, nếu như đứa trẻ ăn chiếc kẹo này trước khi nghiên cứu viên quay lại, chúng sẽ không được cho thêm kẹo nữa.

    Lựa chọn rất đơn giản, ăn 1 cái ngay bây giờ hoặc 2 cái nếu biết chờ. Nhà nghiên cứu rời căn phòng trong 15 phút.

    Như bạn có thể tưởng tượng, viễn cảnh một nhóc tì ngồi trong phòng khá thú vị. Một số đứa nhảy lồng lên và ăn ngay chiếc kẹo khi nhà nghiên cứu vừa ra khỏi phòng. Một số khác đung đưa và nhún nhảy trên thế để kiềm chế bản thân, nhưng rồi thất bại vài phút sau. Trong khi đó, có một số ít chờ đợi được tới cuối mà không ăn kẹo.

    Được công bố vào năm 1972, nghiên cứu trên được gọi là "Thí nghiệm kẹo dẻo", nhưng không vì món đồ ngọt kia mà thí nghiệm này nổi tiếng, phần thú vị tới sau đó vài năm.

    Sức mạnh của việc kiềm chế sự thỏa mãn

    Vài năm qua đi, lũ trẻ lớn lên, các nhà khoa học tiếp tục theo dấu chân của chúng và thống kê theo nhiều lĩnh vực khác nhau. Những gì họ tìm thấy khiến mọi người bất ngờ.

    Những đứa trẻ chấp nhận kiềm chế sự thỏa mãn của bản thân và chờ đợi để có chiếc kẹo thứ 2, chúng đều đạt điểm thi SAT cao hơn, ít lạm dụng chất kích thích hơn, khả năng bị béo phì thấp hơn, xử lý stress tốt hơn, kĩ năng xã hội tốt hơn và có điểm số cao hơn trong bất kì lĩnh vực nào của cuộc sống.

    Và nhóm nghiên cứu tiếp tục theo chân những đứa trẻ ngày nào tới khi họ 40 tuổi, một lần nữa nhóm chờ đợi để có 2 chiếc kẹo thành công trong nhiều lĩnh vực. Nói theo một cách khác, những thử nghiệm trên cho thấy kiềm chế sự thỏa mãn là một yếu tố quan trọng của thành công trong cuộc sống.

    Nghe có vẻ lạ tai, nhưng nếu bạn chú ý, bạn sẽ thấy ví dụ của nó ở khắp mọi nơi.

    Giả sử bạn kiềm chế cảm giác thỏa mãn khi được xem TV và thay vào đó bạn làm bài tập, sau đó bạn sẽ học tốt hơn và có điểm số cao hơn. Nếu như bạn kiềm chế cảm giác thỏa mãn khi ăn đồ ăn vặt, bạn sẽ có thực đơn lành mạnh hơn khi về nhà. Nếu bạn kiềm chế cảm giác thỏa mãn nghỉ ngơi sớm, tiếp tục tập luyện thêm vài lần, bạn sẽ khoẻ mạnh hơn... rất nhiều ví dụ khác nữa.

    Thành công thường tới từ việc chọn lựa giữa sự quy củ với những thứ xao nhãng. Và đây là tất cả những gì mà việc kiềm chế sự thỏa mãn nhắm đến.

    Giờ đây, có thể một số người sẽ thắc mắc rằng: Liệu những đứa trẻ chờ đợi kia có khả năng kiểm soát bản thân tốt hơn? và đây mới là thứ hình thành nên thành công? Hay chúng ta có thể phát triển kĩ năng này?

    Thứ gì xác định khả năng kiềm chế sự thỏa mãn của mỗi người?

    Các nhà nghiên cứu tại đại học Rochester đã quyết định "nhái" lại thí nghiệm kẹo dẻo ngày nào, nhưng với một thay đổi quan trọng. Trước khi mời bọn trẻ kẹo, các nhà khoa học chia lũ trẻ thành 2 nhóm.

    Nhóm đầu tiên được thử với những trải nghiệm không đáng tin cậy. Nhà nghiên cứu đưa cho đứa bé 1 viên kẹo và hứa sẽ mang viên thứ 2 nếu chúng không ăn, nhưng họ không bao giờ thực hiện. Trong khi đó, nhóm thứ hai được thử với những trải nghiệm tin cậy hơn khi những thứ nhà nghiên cứu hứa đều thành hiện thực.

    Bạn có thể tưởng tượng được phần nào ảnh hưởng của hành động trên với thí nghiệm kẹo dẻo. Những đứa trẻ trong nhóm không đáng tin chẳng có lý do gì để chờ đợi rằng mình sẽ được 2 cái kẹo, vì lý do đó chúng ăn ngay mà không cần suy nghĩ.

    Trong khi đó, những đứa trẻ ở nhóm 2 đã thay đổi suy nghĩ để thấy rằng việc kiềm chế được sự thỏa mãn là thứ tốt. Mỗi khi nhà nghiên cứu hứa một thứ gì đó và rồi thực hiện, não bộ đứa trẻ sẽ có 2 suy nghĩ: 1 - sự chờ đợi rất xứng đáng, 2 - tôi có khả năng chờ. Kết quả cuối cùng, nhóm 2 chờ lâu gấp 4 lần nhóm 1.

    Nói theo cách khác, khả năng kiềm chế sự thỏa mãn và thể hiện khả năng kiểm soát bản thân không phải là dấu hiệu quyết định, mà chúng có ảnh hưởng lớn bởi những trải nghiệm và môi trường xung quanh. Thực tế là, những tác động của môi trường gần như tức thì. Chỉ một vài phút nhận định hay có những trải nghiệm không đáng tin đã đủ để đẩy hành động của lũ trẻ sang một hướng đi khác.

    Làm thế nào để kiềm chế sự thỏa mãn giỏi hơn?
    Trước khi vào vấn đề, hãy hiểu rõ điều này: vì lý do này hay khác, thí nghiệm kẹo dẻo đã trở nên rất nổi tiếng. Bạn có thể tìm thấy tư liệu về nó tại rất nhiều nguồn khác nhau. Thí nghiệm nói trên chỉ là một mớ dữ liệu, một góc nhìn nhỏ vào câu chuyện lớn, câu chuyện hành công. Cách thức ứng xử của con người (và cuộc sống) rắc rối hơn rất nhiều, thế nên đừng lừa mình rằng chỉ với một lựa chọn mà đứa bé 4 tuổi làm có thể thay đổi cuộc đời chúng.

    Vậy chúng ta có thể học được gì từ điều này?

    Nghiên cứu trên đã làm sáng tỏ một điều: Nếu bạn muốn thành công ở lĩnh vực nào đó, tới thời điểm bạn sẽ phải tìm khả năng kỉ luật và hành động thay vì xao nhãng bởi công việc đồng thời làm những thứ dễ dàng hơn. Thành công trong bất kì lĩnh vực nào yêu cầu bạn phải bỏ đi những thứ dễ dàng để có thể gặt hái được thứ to lớn. Một vài ví dụ nhỏ như sau:

    - Việc dễ dàng: thức khuya chơi game, lướt web, vào facebook. Sao không ngủ sớm cho khỏe.
    - Việc dễ dàng: ngủ nướng (thỏa mãn nhất thời). Sao không dậy sớm tập thể dục cho khỏe.
    - Chúng ta dễ dàng nổi giận với người khác. Sao không kiềm chế cơn giận để tìm nguyên nhân, không làm tổn thương người khác.

    Hay ở chỗ, nếu bạn không thấy mình giỏi kiểm soát sự thỏa mãn bây giờ, bạn có thể luyện tập để giỏi hơn bằng cách thực hiện một vài bước cải thiện nhỏ. Trong ví dụ của lũ trẻ, điều này đồng nghĩa với việc chọn lựa những môi trường đáng tin cậy khi mà các nhà nghiên cứu hứa hẹn và rồi thực hiện nó.

    Chúng ta có thể làm điều tương tự. Chúng ta có thể rèn luyện khả năng kìm hãm sự thỏa mãn, cũng giống như cách chúng ta tập cơ bắp ở phòng gym. Và bạn có thể làm điều đó tương tự như cách mà những đứa trẻ cùng các nhà nghiên cứu đã làm: Hứa một thứ gì đó nhỏ và rồi thực hiện nó. Một khi bạn làm đủ, não sẽ nói với bạn rằng 1 - chờ đợi là xứng đáng, 2 - tôi có khả năng làm được điều này. Dưới đây là 4 bước cụ thể:

    1. Hãy khởi đầu thật nhỏ. Hãy tạo những thói quen mới dễ tới nỗi bạn không thể từ chối.
    2. Cải thiện một thứ nào đó trong cuộc sống lên thêm 1%, đo ra sao là việc của bạn.
    3. Hãy làm lại những thứ trên trong ngày mới.
    4. Tìm cách để bắt đầu trong ít hơn 2 phút.
     
  2. yukisakura

    yukisakura Thành viên năng động

    Tham gia ngày:
    11/5/15
    Bài viết:
    131
    Đã được thích:
    220
    Nguy cơ trầm cảm của người nghiện điện thoại cao hơn so với người khác và họ cũng có xu hướng kiểm soát ham muốn kém hơn.
    Người ta thường nghĩ những thiết bị chứa vô số ứng dụng như điện thoại di động hay máy tính bảng có thể mang tới cảm giác thỏa mãn tức thời và giúp cơ thể giải phóng những nội tiết tố gây tâm trạng hưng phấn.
    Nhưng các nhà tâm lý của Đại học Birmingham tại New York, Mỹ cho rằng sự hưng phấn thường xuyên có thể dẫn tới một hậu quả tai hại. Để kiểm tra giả thuyết, họ thực hiện một thử nghiệm đối với 182 sinh viên đại học.
    Nhóm nghiên cứu yêu cầu họ cung cấp thông tin về hành vi sử dụng điện thoại di động hàng ngày. Theo dữ liệu về thói quen sử dụng điện thoại, 19% số sinh viên tự nhân họ cuồng hoặc nghiện "dế".
    Kết quả phân tích tâm lý cho thấy, những người nghiện điện thoại thể hiện những dấu hiệu trầm cảm, lo lắng và thậm chí ngại giao tiếp. Phụ nữ có nguy cơ mắc những hội chứng này cao hơn nam giới.
    Các triệu chứng bao gồm không muốn tắt điện thoại, kiểm tra và sạc pin liên tục, cầm máy vào buồng tắm.
    Tiến sĩ Isaac Vaghefi, trưởng nhóm nghiên cứu, nói: "Để tạo ra cảm giác thỏa mãn khi sử dụng điện thoại, các tế bào thần kinh của chúng ta giải phóng dopamine (chất truyền dẫn thần kinh tạo cảm giác hưng phấn, sảng khoái).
    Tuy nhiên, sau một khoảng thời gian, thói quen giải phóng dopamine khiến con người muốn sự thỏa mãn phải tới thật sớm. Quá trình ấy có thể làm giảm khả năng tập trung, khiến con người dễ chán nản".
    Tiến sĩ Vaghefi dự đoán chứng nghiện công nghệ sẽ gia tăng trong bối cảnh công nghệ tiếp tục phát triển và các hãng sản xuất ứng dụng, trò chơi và thiết bị tìm ra những cách mới để duy trì sự gắn bó lâu dài của khách hàng đối với công nghệ.
    Trong khi đó, một nghiên cứu khác về khả năng lựa chọn giữa lợi ích trước mắt và lâu dài cho thấy, những người nghiện điện thoại kiểm soát ham muốn kém hơn.
    Henry Wilmer và Jason Chein, hai nhà nghiên cứu của Đại học Temple tại Mỹ, tuyển 91 sinh viên, yêu cầu họ điền thông tin vào phiếu khảo sát về mức độ sử dụng điện thoại thông minh và tham gia một tình huống giả định để đánh giá khả năng kiềm chế ham muốn trước mắt để đạt lợi ích lâu dài.
     

Chia sẻ trang này